Đã đi quá nửa cuộc đời
Sao chưa hết nỗi dại khờ, em ơi?
Tưởng rằng trái đất nhỏ nhoi
Vòng tay đủ rộng ôm người thế gian...
Trời cho cái tính đa mang
Thương người chi để luỵ sang cả mình
Không dưng mang tiếng đa tình
Hai bàn tay trắng...vẫn đành trắng tay!...
Sao chưa hết nỗi dại khờ, em ơi?
Tưởng rằng trái đất nhỏ nhoi
Vòng tay đủ rộng ôm người thế gian...
Trời cho cái tính đa mang
Thương người chi để luỵ sang cả mình
Không dưng mang tiếng đa tình
Hai bàn tay trắng...vẫn đành trắng tay!...
Bởi lòng nhạy quá hóa ra tim buồn
Phải chi chiều mãi tơ buông
Hư không được mất … lời suông thì thào
Chúc tối vui và hạnh phúc nhiều nhé bạn tôi !
tươi nghìn ý tưởng đẹp câu an lành...
Thôi thì chỉ có món quà bằng thơ
Chúc em vạn ý như mơ
Thích gì được nấy, đang chờ đợi em.
(Anh cũng 2 bàn tay trắng, chỉ có thơ)