Tôi tìm dĩ vãng xa xưa
Đường quê tĩnh lặng, lưa thưa trăng vàng
Em thánh thiện, em dịu dàng
Câu thơ tắt giữa đường sang - ngượng ngùng!
Tôi về hiện tại, rưng rưng
Em như ngọn lửa cháy bùng cả tôi
Tiếc thay - ván đóng thuyền rồi
Em sang chi nữa làm tôi xót lòng!?
Đường quê tĩnh lặng, lưa thưa trăng vàng
Em thánh thiện, em dịu dàng
Câu thơ tắt giữa đường sang - ngượng ngùng!
Tôi về hiện tại, rưng rưng
Em như ngọn lửa cháy bùng cả tôi
Tiếc thay - ván đóng thuyền rồi
Em sang chi nữa làm tôi xót lòng!?
Hog ngọc Lan !Em hỏi thì anh xin thưa này ,chính anh cũng chưa
bíết HNL ở đâu nữa ,Còn khi lên BOLG thi kẻ viết đi người đối
lại em ạ ,em có thể hỏi BIển nặm hay Ngyễn ni Lan và Hương
ngọc Lan thì đúng hơn .Còn ông BM ở MỸ cùng thành phố Boston
với anh .Thật lòng anh chẳng ưa gì BM thơ phú thì không ra gì
lại hay hỏi số phone nói chuyện không lành mạnh hàng ngày luôn
phone cho NNLan Đó là những gì anh biết được.Đây là chuyện
người khác anh không muốn sen vào ,nhưng em hỏi anh có đôi lời
tâm sự vậy thôi ,giử kín nghe em ."Nếu như mình nhờ qua BLOG
này thực sự qúi mến nhau ,có tình với nhau hay bíết đâu trời
lại se duyên thì đâu ngại gì phải không người bạn ơi " Chúc vui
.
11:38 06-04-2010
Mình qua tìm lại ly trà Vơi đầy...chờ đợi...lỡ mà ai quên!... Bến quê neo chặt lòng thuyền Dẫu đi trăm nẻo...bình yên trở về!
Báo cáo
NHỚ ĐÒ CHIỀU 21:06 06-04-2010
"Dẫu đi trăm nẻo...bình yên trở về " Tuy xa vẫn nhớ bến quê Tháng ngày rong ruổi bộn bề đó thôi . Trà pha nhưng vẫn đơn côi . Mời người bên âý sang ngồi... nhâm nhi .
Không đơn chiếc vẫn phơi sương một mình
Được tình mà chẳng có tình
Suốt đời chẳng biết rằng mình bên ai!
Không đơn chiếc vẫn phơi sương một mình
Được tình mà chẳng có tình
Suốt đời chẳng biết rằng mình bên ai!
Có còn chi nữa mà mong
Cái duyên em đã cho xong thuở nào!
Long lanh trong những ánh sao
Bóng đêm đã lụi ... em vào trong mơ...
Giữa đồng hoa trắng cánh tuổi hoa
Em nâng nhánh lá mầm thơm thảo
Bao ý tưởng dạt dào chào nhau… chào nhau !
Đã bảo giọt sương chưa già
Sao em mãi cứ bên nhà đợi nắng.
Cái nắng tháng ba đàng hoàng ngay ngắn
Cũng chẳng đỡ ướt mềm làm ngắn mùa đông…
Chỉ nỗi nhớ miên man còn sót lại
Em lang thang qua lối mòn cỏ dại
Mưa đầu mùa lặng lẽ rớt ngang vai…
Kỉ niệm chợt ùa về trong kí ức xa xôi
Giữa đất trời mêng mông em thấy mình bé nhỏ
Ước gì được gặp anh lần nữa
Cho bàn tay ấm lại một bàn tay…
Anh mắt anh ngày nào giờ theo dấu mưa bay
Chỉ khắc khoải cùng em bước qua mùa khờ dại
Anh ở đâu biết bao giờ trở lại?
Em hát ru mình, ru -ướt -những-ngày-xa…
Nhốt con tim nhỏ hết kì tròn trăng
Lẽ nào em cứ phân vân
Bên kia bờ sắp chạm gần u mê…